Côn đảo, trong suy nghĩ của tôi là hòn đảo thật xa lạ, nơi được ví là địa ngục trần gian với hệ thống nhà tù đáng sợ để giam cầm các chiến sỹ cộng sản, nay đã trở thành các di tích lịch sử phản ánh một cách trung thực quá khứ đau thương và hào hùng của dân tộc, tìm hiểu thêm thì tôi còn biết Côn Đảo hiện nay đang trở thành một điểm du lịch tâm linh thu hút rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước.
Có lẽ cái ý nghĩ đấy đã nhiều lần ngăn cản tôi đến với Côn đảo chỉ vì một lẽ đơn giản là khi đi du lịch, tôi ít đến những nơi gợi cho mình nghĩ đến những sự đọa đày, đau khổ, mất mát, thương tổn vv…như Côn đảo (nhưng chỉ là khi đi du lịch thôi nhé). Tôi thích đến những nơi có phong cảnh đẹp và thưa người, có biển xanh, cát trắng và nắng vàng… để có thể thoải mái ngắm cảnh, thư giãn và chụp ảnh.
Điều đó lý giải tại sao tôi đến với Côn đảo rất muộn, khi tôi không còn trẻ nữa, nhưng đến muộn còn hơn chưa đến. Tôi đã đến nơi đây vào những ngày tháng tư lịch sử, trong không khí đất nước tưng bừng chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ và 39 năm thống nhất. Tôi phải cám ơn chuyến đi này rất nhiều vì trong những ngày lưu tại đây tôi đã có thêm nhiều trải nghiệm mới thú vị. Đó có thể là cảm giác cô độc giữa trưa len lỏi dưới tán lá rừng trong rừng quốc gia Côn đảo để đến bãi biển Ông Đụng, phút ớn lạnh khi một mình rong ruổi bằng xe máy trên con đường đèo hun hút giữa đêm đen để kịp tới Mũi Tàu bể ngắm khoảnh khắc bình minh lên, chút bâng khuâng ở Mũi Cá mập khi hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời…
Và tôi muốn lần lượt chia sẻ trải nghiệm đó với các bạn…
Bình minh Côn đảo
Hoàng hôn ở Mũi Cá mập

Khoảng 9h30 sáng 25/04, chuyến bay xuất phát từ TP HCM có gia đình tôi đã hạ cánh xuống sân bay Cỏ ống, thời gian bay khoảng 50 phút.
Quang cảnh sân bay Cỏ ống

Ra khỏi sân bay đã có xe của khách sạn đến đón. Con đường từ sân bay về TT Côn đảo chạy uốn lượn giữa lưng chừng núi, bên trái tôi là biển xanh bát ngát với những hòn đảo nhấp nhô, những bãi biển với bãi cát chạy dài phẳng lỳ và nước biển trong vắt.
Sân bay Cỏ ống cánh thị trấn Côn đảo khoảng 15km, thời gian xe đi khoảng 20 phút là tới nơi. Tôi chọn Sài gòn – Côn đảo Resort là nơi nghỉ ngơi trong những ngày lưu lại nơi đây.
Một góc Sài gòn – Côn đảo Resort
Có lối đi dẫn thẳng ra bờ biển

Còn đây là khu nhà hàng của Resort

Tôi chọn nơi này vì nó có vị trí đẹp, có thể nói là đẹp nhất trong không nhiều số Resort tại Côn đảo. Nơi này nằm giữa hai con đường, cổng phụ để xe vào nằm ở đường bên trong, còn cổng ra nằm ngay trên con đường ven biển. Từ đây chỉ cần đi bộ qua con đường này là xuống bãi tắm. Nó cũng nằm ngay tại trung tâm thị trấn Côn đảo nên rất thuận lợi cho việc đi lại.
Đối diện với cổng vào của Resort là một nhà tù được xây dựng từ thời Pháp

Từ nhà tù này nhìn về phía Resort

Nội thất bên trong phòng nghỉ của tôi:

Cửa sổ hướng ra vườn cây, có một cây me cổ thụ
Sau khi ăn trưa, vào khoảng 12h, tôi quyết định khám phá Côn đảo bằng xe máy. Việc thuê xe máy ở đây khá đơn giản, chỉ cần bước ra khỏi resort là gặp người có xe máy cho thuê, sau khi thỏa thuận giá thuê xe là 120 ngàn/ngày, chủ xe giao xe cho tôi mà không yêu cầu tôi phải đưa họ giấy tờ tùy thân hay đặt cọc tiền.
Điểm đầu tiên tôi muốn đến là bãi biển Ông Đụng nằm phía Tây của đảo, vị trí TT Côn đảo là ở phía đông nên muốn đến bãi Ông Đụng phải đi theo hướng cắt ngang hòn đảo. TT Côn đảo khá bé nên việc tìm đường với tôi khá dễ dàng.
Trên đường Võ Thị Sáu, tôi gặp khu di tích biệt lập chuồng bò. Tìm hiểu thì biết đây vốn là một trại giam các tù nhân nữ. Hầm phân bò sâu 3m, chia làm 2 ngăn có hệ thống cống ngầm từ chuồng nuôi bò dẫn sang. Pháp sử dụng hầm phân bò này để ngâm người tù xuống đó tra tấn hành hạ. Gần hầm phân bò là khu mộ tập thể của 120 người tù


Đi tiếp thì gặp một hồ sen rất lớn bên trái đường, đang mùa sen nở nên giữa màu xanh của lá thấp thoáng hàng ngàn, hàng vạn nụ sen hồng
Parorama một phát nào


Hết đường Võ Thị Sáu thì gặp một ngã ba, tôi quẹo trái vào đường Huỳnh Thúc Kháng, đi thêm khoảng 200m thì thấy bên phải đường có một con đường nhỏ bằng bê tông chạy lên núi, theo con đường này khoảng 1km là đến cầu Ma Thiên Lãnh. Đây là cây cầu do người Pháp bắt các tù nhân xây dựng trên núi cao để vượt sang phía bên kia núi, cầu chưa làm xong nhưng đã có tới 356 tù nhân bỏ mạng vì đói, vì rét, và vì tai nạn.
Cầu Ma Thiên Lãnh

Tiếp tục hướng về bãi Ông Đụng, con đường vắng chỉ có mình tôi rong ruổi


Trên cung đường này, tôi gặp duy nhất một anh kiểm lâm đi ngược chiều, chắc là hết ca trực nên anh ấy trở về
Trên đường vào bãi Ông Đụng có một trạm gác của kiểm lâm, muốn vào bãi ông Đụng du khách phải mua vé tại đây với giá là 10 ngàn/vé nhưng giờ này các anh ấy đang nghỉ trưa nên không thấy ai bán vé. Đi thêm khoảng 100m nữa là tới lối rẽ vào bãi ông Đụng, đến đây tôi phải bỏ xe lại để leo bộ xuống.
Lối đi xuống bãi ông Đụng có những bậc đá rất dốc, leo xuống mệt bở hơi tai

Qua đoạn bậc đá là con đường đổ bằng bê tông, tôi vừa đi vừa ngắm cảnh rừng già. Suốt con đường rừng dài khoảng 700m, tôi không gặp một ai.

Một mình tôi đi giữa rừng già vắng lặng, nghe rõ tiếng bước chân mình dẫm lên lá khô. Trên đường đi, tôi gặp những thân cây rất lớn có chu vi thân cỡ hàng mét với tán lá dày che phủ lối đi, đang giữa trưa mà chỉ thấy một vài tia nắng lọt qua kẽ lá

Nguồn: Phuot.vn

 

Review phượt: Lang thang Côn Đảo những ngày tháng tư
5 (100%) 1 vote

LEAVE A REPLY